<body> } -Yuhari vẫn yêu Ryoir-


... I love You..
I Want You.
I Dont want You to leave me.
Just You And me only.
-Tình yêu
Nó có mùi vị của máu và nước mắt-
-Yuhari-

...The Love ♥

Tell.ME.P L S
Did i Do anything that you dont like it?
Did i Do Anything that you didn get?
Or i am just not right for you?
I'm the only witness and the only person who can judge my life is you becuz i love u.

...WISHLIST ♥

Go Out With You Everyday
Kiss you
Only Me And You
You Are MY Forever

...Link: ♥

...PAST ♥

  • June 2009
  • September 2009
  • October 2009
  • November 2009
  • December 2009
  • January 2010

  • ...Song ♥



    ...CHAT HERE ♥

    ...CREDITS♥

    blogspot stats

    BlogSkin: Someone
    edit Blogskin: Me
    Other Stuff Code: Adobe, Cbox, and lot

    -YUHARI/AMI P.-




    16.1.10


    Mọi thứ dường như kết thúc từ lúc mới bắt đầu
    Xin lỗi. Vì đã không thể làm khác được...
    Nước mắt đang trào ra... không ngăn lại được... đau đến vỡ tim mất thôi... đã không thể làm gì được nữa rồi...
    Có khi nào là... vô vọng!


    Tạm biệt nhé, để lại nơi đây "tâm trạng" lần đầu ta bước vào :)
    "Theo đuổi một thứ cảm xúc, một quá khứ, một ảo ảnh, để rồi cứ day dứt khi nghĩ đến điều đó.
    Cứ đi mãi... và rồi thênh thang đi giữa con đường nắng chói loà mắt cay, vừa sợ sệt lại vừa trơ trọi giữa khoảng không kia.
    Mọi nhà, ánh đèn vẫn thắp lên và bên cạnh là một ai đó, rất ấm...
    Đôi khi, chợt cảm thấy mình giống như kẻ đi tìm "người chỉ thuộc về riêng mình". Có điều, đó là chờ đợi và hi vọng.
    Còn bản thân mình, sao thấy cay đắng quá, nhìn lại một khoảng khắc xa mờ, mông lung chợt thấy trơ trọi."

    -Pham Thanh Huyen-

    21.12.09


    Có người đã gợi cho nó cái cảm giác về biển, nhớ biển, nhớ cái cảnh bình mình, từ phía chân trời, cái ánh sáng mặt trời đỏ rực lấp lánh chiếu đầu tiên trên biển rồi mới tới nó. Nó lặng ngắm ánh bình minh ấy tan dần trong mặt biển. Nó đã nge tiếng biển, tiếng biển rì rầm với nó, nó viết một entry dài về biển, nhưng nó lại giấu. Nó sợ. Sợ mọi người biết nó thương biển như thế nào. Sợ, nó sợ điều đó không diễn tả nổi tâm hồn yêu biển của nó, sợ người ta nói nó biết gì về biển, chỉ biết xạo.

    Mà cũng đúng thôi, nó biết gì về biển, nó chưa thực sự ngắm biển đúng nghĩa, chỉ vài lần đi chơi, chỉ qua vài cái nhìn lơ đễnh trên những bức tranh tĩnh lặng thì nó biết gì về biển. Có lẽ vì thế, biển chỉ nằm trong trí tưởng tượng của nó. Nó biết biển đẹp lắm. Nó ước, một ước mơ nho nhỏ được cất giấu tận sâu trong tim, được thật sự một lần ngắm biển thỏa thích, được trò truyện với biển, cùng nghe biển tâm sự, hát cho biển nghe, ngắm hoàng hôn, bình minh cùng biển, được ngắm biển và biết biển lung linh và huyền ảo như thế nào.

    Ừ, biển đẹp lắm. Nó biết đêm nay nó lại mơ và tưởng tượng về biển, nhưng chỉ là mơ thôi, vì nó biết chả bao giờ thành hiện thực cả, nó buồn. Một nỗi buồn man mác đi theo nó cùng năm tháng, nó đang tập sống chung với nỗi buồn mà nó đang cố gắng ôm trọn lại một mình. Nỗi buồn được ra biển, được lăn trong biển, ngủ bên biển, ngắm sao cùng biển, dậy cùng biển. Nó biết, nó chỉ dám mơ nhưng nó vẫn hy vọng, một ngày nào đó, biển sẽ ôm trọn con người bé nhỏ như nó.


    Cái ước mơ đó, nó biết, dường như quá xa vời…
    Nhưng nó yêu biển, yêu biển nhiều lắm.

    - Sài gòn đêm trắng thao thức '09 - 
     Thanh Huyen Pham

    -Pham Thanh Huyen-

    4.12.09


    Nơi đây, vô tình nhận ra cái cảm giác thú vị dưới trời mưa tầm tã hai người che chung một chiếc áo mưa; những giây phút cùng người mình yêu trên chiếc xe đạp trong mưa, cái cảm giác đứng giữa trời tận hưởng những giọt mưa đầu hè oi ả…
    … Nghĩ tới anh…
    Nhạt nhòa…

    Ngoài đó chắc không thiếu những cơn mưa, cũng không thiếu mái tóc ướt vì dầm mưa, cũng không thiếu những tên hâm che ô giữa trời nước để đợi bạn gái, anh nhỉ?

    Mưa ngày nóng có lẽ không bằng những cơn mưa ngày đông, làn hơi phả ra từ miệng rồi tan biến trong làn mưa.


    Ừ thì ăn kem. Tay con trai thì lúc nào cũng lạnh, còn con gái khẽ nắm lấy để san sẻ chút hơi ấm.
    Những tối dạo bước trên hè phố, cứ đi sát vào thềm các ngôi nhà… Một chiếc xe đi qua cũng mang theo một cơn gió buốt...

    Và thứ cảm giác không bao giờ quên được…

    … Những giọt nước mắt ngày đông, buốt lạnh…


    Người Ấy và Hà Nội.

    -Pham Thanh Huyen-



    1 ngày thật dài và lặng lẽ ...
    Mọi thứ trôi qua thật mau trong đóng công việc bùi nhùi ấy.
    Và rồi mọi thứ tình cảm ấy dần như vòng xoáy... xoay tròn rồi mất hút.
    1 ngày thật mệt mõi và bận rộn...
    Mọi thứ dần đi qua theo sự hối hả của cuộc sống.
    Và dần... hình bóng anh rời khỏi trái tim em.
    Có lẽ tình yêu mình, không còn như ngày đầu nữa .
    Có lẽ anh chẳng còn biết trong trái tim mình có còn hình bóng em nữa không.
    Có lẽ em đã quen với sự cô độc và lạnh lẽo từ xã hội
    Mà giờ đây, Anh cũng dần rời xa Em như em rời xa mọi thứ. Nhưng không phải vì thế, những cái đó không phải là lý do để mà em... không còn yêu anh như ngày đầu.
    Biết bao lần em chợt nghĩ đến ngày đầu ta yêu nhau.
    Nó thật vui và hạnh phúc nhưng giờ đây để có được 1 giây phút vui bên nhau ...
    Nó thật là khó...
    Em không trách Anh về tất cả mọi chuyện.
    Vì ngay từ ngày đầu, Em đã chưa bao giờ cho anh được hạnh phúc thật sự.
    Thiết nghĩ nó chỉ là những giây phút hạnh phúc thoáng qua trong đời anh mà thôi.

    Có những khi buồn, Em lại tự hỏi mình “Em là ai…”
    Vì sao hả anh? Vì sao em hay hỏi anh rằng "Anh có yêu em ko?"
    Không phải em nghi ngờ tình cảm của anh, nhưng em thật sự muốn biết rằng Anh vẫn yêu Em; để Em có thể tiếp tục vững bước trên con đường mà Em đã chọn để được đi bên cạnh Anh suốt 2 năm qua và những năm tháng sau này .

    Thật sự, trái tim em đã không còn biết nhói lâu lắm rồi... mặc dù nước mắt vẫn dành cho anh...
    Nếu nói tình cảm của em và anh vẫn còn như ngày đầu, thì có lẽ nó chỉ là bịa đặt anh nhỉ?
    Tình yêu nó bắt đầu từ những giây phút nhẹ nhàng, rồi nó thăng hoa... đến cuối cùng chỉ còn lại chút bình yên trong mỗi trái tim mà thôi .

    Nói thật nhiều thật nhiều... nhưng có ai biết được rằng... tình cảm này nó được vun đắp từ những tin nhắn, những cuộc điện thoại vô tri.
    Nó thật vô tri nhưng nó đã phần nào vun đắp cho tình cảm 2 mình và giờ là cố nắm giữ tình cảm ấy…
    Có người bảo anh rằng, sao Em không đi tìm Anh, nhưng với Em, tình cảm thật sự là xuất phát từ trái tim, dù anh và em gần nhau nhưng không có tình cảm thật thì mãi mãi là không có tình cảm.

    Em đã vun đắp tình yêu của đứa mình bằng một chút niềm tin, một chút hy vọng, một chút yêu thương và một chút của sự tin tưởng...
    Mọi thứ tuy chỉ một chút đó nhưng nó là cả tình cảm của Em dành trọn cho Anh.

    Em không có một gia đình hoàn hảo từ bố mẹ, thì Em lại muốn có một gia đình thật sự, một tình yêu thật sự và một sự chia sẻ từ anh.
    Và những thứ ấy, Em lại đặt niềm tin vào Anh ...

    Anh à! Nếu có thể, Em chỉ muốn rằng Anh lại nói " Anh yêu Em " ... như ngày hôm qua~

    "Be with me"

    -Pham Thanh Huyen-

    18.11.09



    Đôi khi, mình có một ảo vọng và hy vọng ảo tưởng về một điều gì đó trong quá khứ và... tương lai.
    Đôi khi, có những người chợt tỉnh khỏi giấc mộng dài thì lại rất đau khổ. Đời vốn dĩ là thế.

    Em học bài. Ngày mai thi.
    Tách coffee đang uống...
    Cứ cầm muỗng, quậy đều, quậy đều. Rồi nhìn vào những trang sách một cách hờ hững…
    Có một thứ cảm giác rất lạ trong em…

    ~
    \__/»

    Ừ, ly coffee này dù đằng cách mấy, nó là của mình, ai đó đã trao cho mình, thì mình vẫn phải uống nó. Cho dù, nó không có cái gì để làm nên vị ngọt, mình cũng đã chấp nhận nó.
    Sự thật thì vốn dĩ không thể thay đổi được, phải không anh?
    Cho dù em đã cố gắng đến mấy, nó vẫn hiên ngang đứng đó. Cho dù em đã cố gắng chứng minh, cố gắng tìm cách thay đổi nó đi chăng nữa thì nó vẫn là một sự thật. Một sự thật chứng mình rằng: Em – chính bản thân em lại là một con người dối trá, đã không chấp nhận sự thật nghiệt ngã đó.

    Và rồi em đã không thể tự dối mình thêm nữa. Em, đã học cách chấp nhận nó, chấp nhận rằng, anh đã rời xa em… sau nhiều năm yêu thương … Cũng giống như em đang chấp nhận ly coffee đắng không có vị ngọt này.

    Em đã luôn tìm kiếm vị ngọt cho ly coffee của mình. Em đã hy vọng, Anh – Em, chúng ta sẽ là một gia đình: mỗi sáng thức dậy, cùng anh… và một tách coffee cho hai đứa mình. Nhưng vị ngọt đó em vẫn chưa kiếm tìm được, chỉ tìm được những vị ngọt giả dối do chính em tạo nên. Để rồi, khi vị ngọt đó trở nên nhạt nhẽo và vị đắng lại ập về.
    Lần này, còn đắng hơn trước đó.

    Chi cho khổ…
    Sao phải uống ly cà phê đó?!

    Đã uống rồi, không lẽ giờ không uống nữa, thôi thì uống cho hết để biết thế nào là ly coffee đắng mà ai đó đã vô tình bỏ thêm chút muối.
    Tách coffee này cũng đâu quá đắng.
    Dù sao cũng chỉ có mình em uống. 

    Thêm chút đá cho lạnh lẽo.
    Đắng là gì… Em lại quên mất cảm giác đó rồi.

    Và, em lại một mình, nhớ anh, đêm nay.


    4 tháng đã qua…
    17/11/09

    Đã cố gắng, cảm nhận vị ngọt trong ly coffee đen không đường ấy...
    Nhưng dường như...

    -Pham Thanh Huyen-

    1.10.09


    Thật sự nhớ đến biết rằng sẽ buồn.
    Nhưng biết phải làm sao?! 
    Thật sự muốn nói hết ra cho nhẹ lòng. 
    Nhưng sợ, không dám cất lời. 

     Có ai hiểu cho lòng này? Yêu thương có bao giờ dần lại. 

     Tự bao giờ, cảm giác nhói đã qua. 
    Giờ chỉ còn nước mắt rơi vô thức. 

     - Thanh Huyen Pham

    -Pham Thanh Huyen-

    25.9.09


    Dạo gần đây, mình sao thế nhỉ?

    Tình thần suy sụp, hay nổi cáu. Thật ra mình là đứa không sống vì ai cả, chỉ sống vì mình. Mình sợ, sợ mất đi rất nhiều thứ. Để rồi, cứ ôm hết mọi thứ buồn phiền vào mình. 

    Mình muốn chứ. Muốn có một chút cảm giác: có người bên cạnh dù im lặng, dù chỉ là 'cảm giác'. Nhưng biết tìm đâu đây. 

    Đã khuya lắm rồi. Sao mà buồn. Sao mà nghẹn ngào đến thế!


    Đã  hai ngày đằng đẵng trôi qua. Mình không biết làm gì.
    Cứ nhìn mưa một cách vô thức. Càng nhìn, lại nhìn, càng không biết mình sẽ đi đâu... 
    Thật ra, bản thân mình cần gì? 
     Mệt mỏi. Buồn chán. Tất cả mọi thứ. 

    Ngồi thừ ra nhìn mưa. 
    Nhanh thật như hít một hơi thật sâu rồi lại khẽ 'hà' ra một tiếng... Thế mà đã đưa tay ra, chộp lấy mưa.
    Chạm vào mưa.
    Lạnh buốt. Đầu óc trống rỗng. 
    Nước mắt cứ ứa ra...


    Nhiều khi nghĩ, mình còn lại gì?
    Những thứ mình cần nhất thì nó không thuộc về mình, không phải của mình.
    Những thứ mình không cần nó thay thế thì nó lại vào mình.

    Này, trao đổi đi Cuộc đời!

    Đã là đứa thiếu thốn cái quý nhất của con người mà lại toàn bị gạt lấy thêm nữa.

    Cái mình ghét nhất trong cuộc đời đó là lừa gạt. 
    Lừa tất cả.
    Từ tiền bạc đến tình cảm... đến cả những thứ không có giá trị.

    Thôi, cứ thế cắn răng lau nước mắt.
    Để mai thức dậy, nuôi hy vọng cuộc sống mới1

    -Pham Thanh Huyen-

    23.6.09


    Không biết con đường phía trước cạm bẫy đó có phải là một đoạn đường mới trải đầy hoa hồng hay không.
    Nhưng tại sao một khi bước chân vào, tự nhiên nằm chạnh lòng suy nghĩ rồi bật khóc. Có khi nào, bước vào rồi sẽ chẳng bao giờ trở ra được nữa?
    Tại sao? Tại sao chứ? Tại vì ai?!! 

    Hy vọng rồi trời sẽ nắng sau những cơn mưa dài đằng đẵng.
    Hy vọng rồi sẽ có ngày không còn sự muộn phiền trên gương mặt anh và nước mắt vương trên mắt em.
    Cầu sự bình yên. Cầu may mắn. Cầu sức khỏe và niềm vui.

    -Pham Thanh Huyen-

    11.6.09



    Đêm đã khuya. 
    Mắt đã nhắm. 
    Nhưng lòng vẫn thao thức. 

    Tim ta đau, có ai hỏi? 
    Chân ta mệt, có dừng lại? 

    ~Từ một đứa vốn ghét cà phê, thế mà hôm nay đã thử cảm nhận vị ngọt trong ly cà phê đen không đường mà người ấy từng nói. Nhưng sao... Đắng. Sộc thẳng lên mũi. Không có nước mắt mà sống mũi cay cay. Mọi vật thì cứ như nhòe đi trước mắt. Trò đùa số phận chả buông tha một ai. Thôi thì cứ cười mặc cho đời quay mặt lại với ta.

    -Pham Thanh Huyen-

    9.6.09



    Ứa nước mắt. 
    Người từng người, lối từng lối, bước từng bước. 
    Đã cố nhắm mắt rồi, nhưng sao càng nhắm lại càng đau. Mở mắt ra, mọi thứ cứ nhòa đi trong nước mắt. 

    Trách sao bản thân không đối mặt được. 
    Trách sao bản thân quá yếu đuối. 
    Tư nhiên muốn đi thật xa... thật xa. 
    Một mình thôi, đến một nơi mình có thể thanh thản.

    -Pham Thanh Huyen-



    Gửi tôi ngày hôm ấy.

    Khóc đi em. 
    Đừng sợ hãi. 

     Dù cho một ngày sẽ trở lại như chưa bắt đầu.
    Dù cho một ngày mọi dày vò chấm dứt. 
    Dù cho một ngày sẽ xa thật xa. 

     Đừng nghĩ mọi chuyện là vô nghĩa. 
    Hãy để lòng thôi phiền muộn em nhé. 
    Nếu có thể, hãy cứ quên đi. 

     Vẫn biết, cố gắng là thế. 
    Cố dồn lại, cất lời trong nước mắt. 
     Vứt bỏ mọi thứ, em không nỡ.
    Cứ mặc từng câu, từng chữ bóp nghiết tim em. 

     Em ơi, phải làm sao? 
    Khi giờ đây nước mắt nhiều hơn mỉm cười... 

     - Trưa hè Sài Gòn oi ả '09 -  
    Thanh Huyen Pham 

    -Pham Thanh Huyen-

    8.6.09


    Gửi tôi 18.
    Gửi con tim ngây ngô và khờ dại. 

    Cứ một niềm vui sẽ có trăm nỗi buồn lẩn khuất.
    Cứ một nỗi nhớ nhung theo sau là trăm nỗi phiền muộn.
    Cứ một lần lặng im sẽ là trăm lần nhung nhớ.
    Cứ mỗi lần nước mắt rơi là trăm lần tim đau nhói.

    Thôi, hãy nhắm mắt lại.
    Ngủ đi, cô gái bé nhỏ.
    Để quên đi mệt mỏi . 
    Để ngày dài đằng đẵng trôi qua. 
    Để đêm dài thôi thao thức. 
    Để con tim này thôi buồn đau. 

    Này cô gái bé nhỏ của tôi ơi. 
    Đừng một mình rồi lại giả vờ cười. 
    Đừng một mình rồi lại lặng im. 
    Đừng một mình dày vò tâm hồn yếu ớt. 

     Cứ thế, em sẽ vụt mất khỏi thế gian này. 

    Này em! 
    Đằng sau nụ cười ấy, có khi nào em thật sự hạnh phúc? 
    Có khi nào em dừng lại nghĩ suy? 
    Có khi nào em thôi suy tư mộng tưởng? 

    Chợt nhận ra, em vẫn vậy. 
    Vẫn nhận lấy thứ xót xa chất chứa đầy ưu phiền.

    Nỗi buồn sau những nụ cười ấy. 
     Có khi nào, em dừng lại hỏi: có đau không?...

     - Sài gòn '09 -
    Thanh Huyen Pham


    -Pham Thanh Huyen-

    Sharing Centre